bài bác thơ là mẩu chuyện tình trường đoản cú thủa tuổi thơ của hai bạn hàng xóm. Đôi trẻ to lên, tình cảm trong họ cũng bự lên theo cuộc ngôi trường kỳ kháng chiến. Trường đoản cú buổi “Mẹ chưa đánh roi nào đang khóc” mang đến “Cô bé nhà bên nhìn tôi mỉm cười khúc khích… Tôi cụ bàn tay nhỏ tuổi nhắn ngậm ngùi” để rồi cuối cùng “Hôm nay nhận được tin em”. Song, cho dù em mất tuy nhiên tình yêu ko mất bởi vì tâm hồn với thể xác em đã hóa thân vào với khu đất nước, quê hương….

Dân tríBạn đang xem : Ai bảo chăn trâu là khổ tôi mộng mị

*
*


Bạn đang xem: Bài thơ ai bảo chăn trâu là khổ


QUÊ HƯƠNG

Thuở còn thơ ngày nhị buổi mang lại trường Yêu quê nhà qua từng trang sách nhỏ: “Ai bảo chăn trâu là khổ? ” Tôi mộng mị nghe chim hót bên trên cao đông đảo ngày trốn học Đuổi bướm ước ao mẹ bắt được… không đánh roi nào đang khóc! có cô bé bỏng nhà mặt Nhìn tôi mỉm cười khúc khíchMắt đen tròn yêu đương thương quá đi thôi… *** bí quyết mạng bùng lên Rồi kháng chiến trường kỳ Quê tôi đầy láng giặc từ bỏ biệt mẹ tôi đi Cô nhỏ bé nhà mặt – (có ai ngờ!) Cũng vào du kích Hôm chạm mặt tôi vẫn cười cợt khúc khích Mắt đen tròn (thương thương vượt đi thôi!) thân cuộc hành binh không nói được một lời Đơn vị đi qua, tôi ngoái đầu chú ý lại… Mưa đầy trời cơ mà lòng tôi nóng mãi… *** Hoà bình tôi trở về đây Với mái trường xưa, bãi mía, luống cày Lại gặp em Thẹn thùng nép sau cánh cửa… Vẫn khúc khích cười khi tôi hỏi nhỏ tuổi Chuyện ông chồng con (khó nói lắm anh ơi!) Tôi thay bàn tay nhỏ tuổi nhắn ngùi ngùi Em vẫn nhằm yên trong tay tôi lạnh bỏng… hôm nay nhận được tin em không tin tưởng được mặc dù đó là sự việc thật Giặc phun em rồi quăng mất xác Chỉ bởi em là du kích, em ơi! Đau xé lòng anh, chết nửa bé người! Xưa yêu quê nhà vì có chim tất cả bướm gồm có ngày trốn học tập bị đòn roi… ni yêu quê nhà vì trong từng ráng đất Có 1 phần xương làm thịt của em tôi!Thuở còn thơ ngày hai buổi mang đến trường yêu quê đơn vị qua từng trang sách nhỏ tuổi : ” Ai bảo chăn trâu là khổ ? ” Tôi gặp ác mộng nghe chim hót trên cao số đông ngày trốn học tập Đuổi bướm mong ao người mẹ bắt được … chưa đánh roi nào vẫn khóc ! tất cả cô bé bỏng nhà mặt Nhìn tôi cười cợt khúc khíchMắt black tròn mến thương quá đi thôi … * * * phương pháp mạng bùng lên Rồi kháng chiến trường kỳ Quê tôi đầy nhẵn giặc tự biệt mẹ tôi đi Cô bé nhà bên – ( có ngờ đâu ! ) Cũng vào du kích Hôm chạm chán tôi vẫn cười khúc khích Mắt đen tròn ( yêu quý thương thừa đi thôi ! ) giữa cuộc hành binh không nói được một lời Đơn vị đi qua, tôi ngoái đầu quan sát lại … Mưa đầy trời tuy nhiên lòng tôi ấm mãi … * * * Hoà bình tôi trở về trên đây Với mái trường xưa, bến bãi mía, luống cày Lại chạm mặt em Thẹn thùng nép sau ô cửa … Vẫn khúc khích mỉm cười khi tôi hỏi nhỏ tuổi Chuyện ông chồng con ( cực nhọc nói lắm anh ơi ! ) Tôi ráng bàn tay bé bé dại ngậm ngùi Em vẫn nhằm yên vào tay tôi nóng bỏng … lúc này nhận được tin em không tin được dù sẽ là thực sự Giặc bắn em rồi quăng mất xác Chỉ bởi em là du kích, em ơi ! Đau xé lòng anh, chết nửa con người ! Xưa yêu quê nhà vì có chim gồm bướm bao hàm ngày trốn học bị đòn roi … nay yêu quê nhà bởi trong từng rứa đất Có 1 phần xương giết thịt của em tôi !Giang NamCám ơn những các bạn !Nhà thơ Bùi Hoàng Tám tuyển lựa chọn và ra mắt. Cơ quan của bộ Lao cồn – yêu đương binh với Xã hội


Xem thêm: Cách Ghép Đồ Đấu Trường Chân Lý Mùa 3 Ghép Đồ Đấu Trường Chân Lý Mùa 3

Nhiều bạn Cũng Xem đái sử nghệ sỹ Thanh Điền đời tư và sự nghiệp cải lương ra sao ?

Tổng biên tập: Phạm Tuấn Anh



Tòa soạn : bên 48, ngõ 2 Giảng Võ, cát Linh, Q. Đống Đa, TP. Hà Nội điện thoại tư vấn HN : 0973-567-567. Hotline TP sài gòn : 0974-567-567 đầy đủ hành vi thực hiện nội dung đăng thiết lập trên Báo điện tử Dân trí tại showroom kulturbench.com phải gồm sự chấp thuận đồng ý bằng văn bản của Báo điện tử Dân trí .