Hướng dẫn làm bài văn mẫu bài xích viết số 1 lớp 10 đề 3 Cảm nghĩ về một người nhiệt tình nhất của anh chị lớp 10 tuyệt nhất.

Bạn đang xem: Mẫu Viết Bài Viết Số 1 Lớp 10 Đề 3 : Cảm Nghĩ Về Một Người Thân Yêu Nhất (Mẹ)


Mỗi chúng ta đều tất cả những người nồng hậu chẳng hạn như ông bà, thân phụ mẹ, thầy cô, bạn bè,… Đó là những người chúng ta yêu thương cùng cũng yêu thương bọn họ hết lòng. Tình yêu thương giúp chúng ta và người thân gắn bó bên nhau, thấu hiểu nhau. Thế nhưng không phải lúc nào họ cũng bộc lộ tình thân thương đối với họ. Bằng bí quyết làm bài xích văn này, các em gồm thể nói lên tình cảm, suy nghĩ của mình. Dưới đây là bài xích văn mẫu Bài viết số 1 lớp 10 đề 3 Cảm nghĩ về một người đon đả nhất của anh chị lớp 10 tuyệt nhất để các em tham khảo.

Bài viết số 1 lớp 10 đề 3 Cảm nghĩ về một người thân mật nhất của anh chị lớp 10 – bài xích làm 1

15 tuổi, tôi nghĩ rằng bản thân đã trưởng thành. Thế nhưng vào mắt mẹ tôi vẫn luôn luôn là cô con gái bé xíu bỏng. Mẹ vẫn luôn bên cạnh tôi mỗi ngày, yêu thương thương, che chở với bao bọc mang lại tôi. Tôi luôn thầm cảm ơn mẹ vị điều đó nhưng tôi chưa một lần nói ra thành lời.

Mẹ của tôi không tốt lắm, mẹ lại hơi mập một chút nhưng mẹ có khuôn mặt rất xinh. Ai chú ý cũng nói trông mẹ thật nhân hậu. Mẹ gồm đôi mắt to, đen và rất sáng. Nhìn vào đôi mắt ấy, tôi thấy sự trìu mến và tràn đầy tình thân thương. Bố tôi nói trước đây người mẹ cũng nhỏ nhắn nhưng từ sau thời điểm sinh tôi cùng em trai, body mẹ trở buộc phải mũm mĩm như vậy. Nhưng tôi và bố vẫn luôn luôn thấy mẹ thật đẹp. Mẹ ko chỉ đẹp ở vẻ bề kế bên mà mẹ còn đẹp vào tính cách nữa.

Hàng ngày mẹ tôi phải làm việc rất vất vả. Mỗi ngày mẹ dành riêng 8 tiếng ở trường học bởi bởi vì mẹ tôi là giáo viên. Mẹ làm cho quản lý nhưng vẫn tham gia đứng lớp mỗi tuần 2 tiết. Bên cạnh đó mẹ còn ôn luyện cho đội tuyển học sinh giỏi của trường. Trong siêng môn, mẹ tôi luôn luôn được các đồng nghiệp đánh giá bán cao. Ở công ty tôi tất cả rất nhiều bằng khen, giấy khen của mẹ. Tất bật với công việc là vậy nhưng về nhà mẹ vẫn chăm lo toàn vẹn mọi việc. Mẹ chăm sóc mang đến chị em tôi từng bữa ăn, giấc ngủ. Hễ đi có tác dụng về là mẹ vội vã vào bếp nấu nướng đến nỗi quần áo còn chưa kịp thay, mồ hôi vã ra trên trán. Những bữa cơm rất vội nhưng luôn luôn đầy đủ dinh dưỡng để cho chị em tôi lớn lên khỏe mạnh. Với tôi, mẹ là người đầu bếp tài cha nhất.

Tôi là chị nhưng là đàn bà nên hay trung tâm sự với mẹ. Đôi lúc tôi xung khắc với bố và nằm khóc, mẹ đến bên cạnh nói với tôi rất nhẹ nhàng. Mẹ thường sử dụng tình cảm thay vị dùng những lời lẽ nặng nề để răn dạy răn tôi. Bí quyết ứng xử của mẹ với nhỏ cái, với đồng nghiệp, xóm làng luôn luôn khiến tôi khâm phục. Mẹ chính là tấm gương sáng, là người mà lại tôi luôn luôn muốn hướng đến, là hình mẫu lý tưởng mang đến tôi noi theo.

Nhìn mẹ luôn luôn hết mình với công việc, với gia đình, tôi tự nhủ mình cũng phải cố gắng thật nhiều. Tôi sẽ học tập thật tốt để mẹ luôn luôn vui.

Thật tuyệt vời biết bao khi trên bước đường tôi đi luôn luôn có mẹ là người bạn đồng hành, là ngọn đèn sáng sủa soi đường chỉ lối. Với tôi mẹ cũng đó là động lực mang đến tôi vững bước.

*

Bài văn hay bài xích viết số 1 lớp 10 đề 3 Cảm nghĩ về một người niềm nở nhất của anh chị lớp 10

Bài viết số 1 lớp 10 đề 3 Cảm nghĩ về một người thân mật nhất của anh chị lớp 10 – bài xích làm 2

Với đề văn “Hãy kể về người bạn thân nhất của em”, Vũ Ngọc Quỳnh Giang, lớp 10 chăm Địa, trường trung học phổ thông Chuyên Nguyễn Huệ (Hà Nội) giành được điểm 10. Tám trang giấy viết tay góp em giãi bày nỗi buồn lúc mất đi người bạn thân vì chưng căn bệnh ung thư máu.

“Mày tất cả bạn thân không?”

Câu hỏi tương đối là thân quen thuộc với mọi người. Câu trả lời là có, không, nhiều lắm… Đấy là tùy thuộc vào mỗi người. Còn câu trả lời của tôi là “đã từng”. Tôi đã từng có một người bạn thân, thân thiết như chị em trong nhà. Nhưng một căn bệnh tai quái ác đã với bạn tôi đi khỏi vòng đeo tay của gia đình, bạn bè với tôi, một biện pháp đột ngột với đau đớn.

Chúng tôi quen thuộc nhau từ những ngày tiểu học, chính xác là từ năm lớp 4. Ngày đó, tôi vốn cực kỳ nhút nhát, không nhiều giao tiếp với các bạn học vào lớp. Rồi một ngày, cậu ấy tới, chủ động bắt chuyện với tôi. “Cậu có con gấu bông xinh thế!”, cậu ấy nói như vậy về bé gấu của tôi, mặc dù các bạn cùng lớp chê nó kỳ quái, chỉ vì nó không giống những nhỏ gấu bông thông thường khác. Lời nói đó đã bắt đầu mang lại một tình bạn đẹp, cho những kỷ niệm không thể nào quên giữa nhị người bạn.

Ban đầu chỉ là chơi phổ biến gấu bông, nhưng rồi đến đọc truyện cũng đọc chung, hay thuộc chơi, cùng vẽ tranh… Tôi dần mở lòng hơn, làm quen với những người bạn nhưng cậu ấy giới thiệu mang đến tôi. Cùng rồi tôi nhận ra, cửa hàng chúng tôi đã thành tri kỷ thời gian nào chẳng hay.

Tôi đã rất buồn vào ngày cuối cùng của năm lớp 5, ngày nhưng tôi cứ nghĩ rằng sẽ không còn học bình thường với cô bạn thân của mình nữa. Nhưng cuối thuộc thì lên cấp hai, nhì đứa vẫn học thông thường với nhau, thân với nhau còn hơn cả trước cơ nữa. Cùng thương yêu truyện tranh, cùng biến đổi truyện tranh về cuộc sống mơ ước của nhì đứa. Cho tới bây giờ, tôi mới thực sự để ý đến dung mạo của nó. Tóc đen dài, mắt to, dịp nào cũng cười thật tươi. Da hơi ngăm ngăm, cao hơn trung bình các cô bạn học khác. Tất cả thể đám nam nhi trong lớp gọi nó là hung dữ, bà chằn, còn tôi chỉ thấy một cô gái mạnh mẽ và cá tính. Ngày tháng cứ êm đềm trôi qua. Trọng điểm sự vào giờ nghỉ trưa về những rung động đầu đời, những khúc mắc gia đình. Hai đứa gắn với nhau như hình với bóng vậy.

Xem thêm: So Sánh Note 10 Và Note 10+ + Và Note10, So Sánh Sự Khác Biệt Giữa Note10+ Và Note10

Một trong những kỷ niệm đáng nhớ nhất là sinh nhật năm lớp 7. Vốn bao gồm ít bạn bè đề nghị tôi ko tổ chức sinh nhật, chỉ rủ một vài người bạn thân tới chơi. Vậy mà, nó đã gọi thêm rất nhiều bạn thuộc lớp khác, tới “đập phá” tại sinh nhật tôi thành một bữa ra trò. Từ nhỏ nhắn tới giờ, chưa bao giờ tất cả một bữa tiệc sinh nhật làm sao của tôi bao gồm nhiều bạn bè tới như vậy. Vui mừng, bất ngờ, hạnh phúc, những cảm xúc hòa lẫn vào với nhau, tạo thành một kỷ niệm vui mang lại tôi.

Lớp 8, nó trở thành một vị gia sư, bổ túc thêm các môn Toán và Anh đến tôi. Ngược lại, tôi góp nó trong những môn Sử, Địa, Sinh. Một “đôi bạn thuộc tiến” ăn ý. Nó ngày càng cao, ăn khỏe hơn, đánh tôi đau hơn, chạy cấp tốc hơn. Một bữa ăn năm chén bát cơm, ăn nhiều thịt nhưng ko ăn rau cần bị thiếu chất xơ trầm trọng. Tôi phải có tác dụng một chế độ dinh dưỡng mới, bắt nó phải tuân thủ.

Những tài năng của nó ngày dần được thể hiện rõ ràng. Vốn nổi tiếng viết chữ rất đẹp, từng đoạt giải năm lớp 5 vì thế nó được giao nhiệm vụ viết sổ, viết đề mục cho các cô. Vẽ đẹp hơn, bộ truyện tranh nhưng hai đứa cùng thực hiện năm lớp 6 lại tiếp tục dày hơn rồi. Luôn nhắc nhở tôi khắc phục những khuyết điểm của bản thân, “viết nhanh lên mày!”, “đứng thẳng cái lưng lên!”. Những lời nói này, dần đã trở thành một phần không thể thiếu vào cuộc sống học sinh của tôi.

“Mày ơi, tao mệt quá”.

Năm lớp 9, sức khỏe của nó đột ngột suy giảm. Sau một trận sốt xuất huyết, tỷ lệ hồng cầu trong ngày tiết của nó giảm tới mức nguy hiểm và không thể hồi phục. Nghỉ học hai tuần liền bặt vô âm tín. Rồi nó đi học trở lại, sụt năm cân. Từ đó, nó chỉ ngồi im vào mỗi giờ ra chơi, không chơi bóng, ko đuổi bắt với tôi, ko đi ăn trưa cùng nhau nữa. Vẫn vui tính, tốt cười, xuất xắc trêu đùa như trước, nhưng bây giờ lại đi kèm với một sự đau đớn, mệt mỏi ẩn sâu vào đôi mắt đen láy đó. Rồi tần suất những ngày nghỉ học tăng lên, kéo dài hơn. Chỉ gồm thể gặp nhau vào những ngày ôn thi học sinh giỏi, bắt buộc sự tiều tụy của nó càng trở nên rõ ràng hơn sau mỗi lần gặp.

Cô gái nhưng mà tôi biết khi xưa, mỗi bữa ăn năm chén bát cơm, mà bây giờ nhị má hóp lại, thủ công teo tóp, không thể lực. Đôi mắt vô hồn, tràn đầy sự mệt mỏi đau đớn. Ngay lập tức cả việc đi lại bây giờ với nó cũng nặng nề khăn, phải tất cả người dìu đi, không tự đạp xe pháo đến trường như vẫn làm cho bao thọ nay. Nó rất ưa chuộng môn Tiếng Anh, với thực sự rất muốn chờ tới kỳ thi học sinh giỏi để thể hiện khả năng của mình. Nhưng cơn bệnh đó đã ngăn cản ước mơ của nó được thực hiện. Tôi đi thi, đoạt giải với bước tiếp tới vòng thành phố. Còn ước mơ của nó, đành dừng lại ở đây, vì chưng cơn bạo bệnh ấy.

Sau kỳ thi ấy, nó nghỉ học liền một tháng. Cùng ở lớp rộ lên những tin đồn. “Mày ơi, nhỏ Khánh bị làm sao thế?”, “Nó bị bệnh gì tương quan đến sức đề phòng ấy”, “Dạo này nó yếu lắm”, “Nó nghỉ học được cả mon rồi ấy nhỉ?”. Lần đầu tiên, cả tập thể lớp 9A1 công ty chúng tôi thật lòng nhiệt tình tới một người, lo lắng mang đến một người. Núm phiên nhau chép vở bên trên lớp, kẹ thăm nó để giảng bài cho nó, chuẩn bị mang đến kỳ kiểm tra cuối kỳ sắp tới. Những ngày cuối thuộc nó tới lớp, mọi người đều động viên, cố gắng hết sức để góp đỡ nó. Chỉ bài, giảng bài, trộn nước, góp nó ăn sáng, chỉ nó cách làm bài thi… Tạo điều kiện kết sức mang lại thể đưa nó qua kỳ thi này, một bước tới gần hơn với kỳ thi cấp tía – kỳ thi quan trọng mà chúng tôi sắp phải đối mặt.

Một ngày cuối tháng 12 năm 2016, tôi và một người bạn tới thăm nó tại nhà riêng. Nó nằm đó, trên mẫu giường mà chúng tôi hay ngồi chơi với nhau lúc xưa, đang ngủ. Bao gồm lẽ là một giấc ngủ yên ổn bình, do nó không hề phải đối mặt với đau đớn, với những cơn teo giật, nhức khớp luôn luôn thường trực. Tôi ngồi chờ mang lại tới lúc nó thức dậy. Ban đầu là cau có, tức giận và mệt mỏi, nhưng có lẽ, trong giây phút ấy, nó nhận ra đây bao gồm thể là lần cuối cùng cửa hàng chúng tôi được gặp nhau, yêu cầu đã ngồi dậy, để cửa hàng chúng tôi có thể thuộc ngồi nói chuyện.

Chúng tôi kể về những chuyện thú vị bên trên lớp, những câu chuyện hài hước. Nó cười, nụ cười tươi rói cơ mà tôi vẫn luôn luôn chờ ý muốn bấy lâu nay, thuộc với ước mơ nó được khỏe lại, bao gồm thể cùng tới trường với tôi như trước. Cùng học, cùng vẽ, thuộc đọc truyện, sẻ phân chia những trọng điểm sự… Đó là ước ao ước thiết tha nhất của tôi trong giây phút ấy.

Rồi nó bắt đầu kể cho shop chúng tôi nghe về những ngày ở bệnh viện. Thời gian nó ở bệnh viện thậm chí còn nhiều hơn ở đơn vị mình. Liên tục phải trải qua những xét nghiệm, sinh thiết, chọc tủy… Những cơn đau nhức khắp người, ngay lập tức cả việc ăn uống cũng cực nhọc khăn, liên tục hành hạ cả thể xác lẫn tinh thần của cô bé kiên cường ấy. Bao gồm những lúc, tưởng chừng như bạo bệnh đã đánh gục nó, nhưng chiến binh ấy vẫn đứng vững, vẫn vươn lên như cành hoa hướng dương hướng về mặt trời.

Mái tóc đen bết lại vị không thể tắm gội thường xuyên, tóc cũng thưa dần, để lộ ra những mảng domain authority đầu trắng bệch. Nước da rubi bủng, trên người dày đặc những vết tím bầm vì chưng chọc kim giỏi bị tụ máu. Chân tay teo lại, việc cử động cũng trở buộc phải yếu ớt. Trước kia, bữa như thế nào nó cũng ăn năm chén bát cơm, vậy mà lại vẫn than đói suốt ngày. Còn bây giờ, ngay cả việc húp vài thìa cháo cũng trở đề nghị khó khăn. Kể từ ngày bị ốm biện pháp đây bốn tháng, nó đã sụt hơn 10 cân. Hôm đó, lúc chuẩn bị về, nó đã nói với tôi một câu: “Có lẽ là bọn mày buộc phải chuẩn bị sẵn tinh thần đi. Tao ko nghĩ là tao qua được Tết năm ni đâu”.

Đêm hôm ấy, tôi ko ngủ được. Ko ngừng nghĩ về câu nói ấy. Mang đến tới dịp ấy, tôi vẫn ko biết được tình trạng bệnh tình thật của nó. Chỉ biết là nó đang bệnh rất nặng. Mặc dù kế bên miệng luôn động viên nó, nhắc nó rằng phải bao gồm niềm tin, nhưng chính niềm hy vọng lớn nhất, vững chãi nhất trong tâm tôi lúc này lại đang dao động. Lần đầu tiên, tôi nghĩ đến viễn cảnh một ngày, tôi không thể được chú ý thấy nó, cái ngày cơ mà nó rời xa tôi mãi mãi. Một nỗi sợ vô hình dâng lên vào lòng, và mong mỏi ước phép thuật xảy ra chưa bao giờ trở nên mạnh mẽ như thời gian ấy.

Hai ngày sau, tôi về Hà Nội. Việc làm cho đầu tiên là tới đơn vị nó. Để phân chia buồn với gia đình nó, những người yêu thương thương tôi như nhỏ ruột. Tôi đã rất bình tĩnh, cùng nghĩ rằng mọi chuyện sẽ đơn giản thôi. Nhưng lúc tới trước cửa nhà nó, những kỷ niệm tràn về, như một thước phim con quay chậm chạy trong ký kết ức. Tôi đã dặn lòng bản thân rằng không được khóc, phải làm điểm tựa cho thân phụ mẹ nó, nhất là trong những khoảng thời gian rất ngắn đau lòng này. Nhưng, khi quan sát thấy mẹ nó, mở cửa cho tôi, nhìn thấy vị trí của chiếc giường nơi nó thường nằm trước tê đã được vậy thế bằng một cái bàn thờ mới dựng, chén bát hương vẫn còn nghi chết giả khói, nước mắt đã tuôn rơi không ngừng. Bức ảnh nhỏ bên trên bàn thờ cũng ko phải là một tấm ảnh thẻ tử tế, là bức ảnh chụp vào một ngày nó khỏe mạnh, đang cười. Bầu bầu không khí ấy, như bóp nghẹt trái tim tôi vậy. Đau đớn, xót xa, hụt hẫng.