"Điều hoàn hảo và tuyệt vời nhất nhất của chúng ta": có tx thanh xuân nào không canh cánh trong lòng?

*
Tác giả: Xuyến Nguyễn


ecobikes.com.vn - bạn nghĩ sao về câu hỏi dành chút thời gian cùng tôi du ngoạn một chuyến mang lại với thanh xuân của những người trẻ con trong “Điều hoàn hảo nhất của chúng ta”? Hãy thuộc tôi đi mang đến và ngắm nhìn và thưởng thức cách những người trẻ ấy, xem cách họ khiến cho tuổi 18 của bản thân mình nảy nở tựa như các bông hoa đầu ngõ, ngắn ngủi dẫu vậy đầy mùi hương sắc.

Bạn đang xem: Cảnh cảnh điều tuyệt vời nhất của chúng ta

***

Chênh vênh vác một thoáng chuyển giao giữa trưởng thành và cứng cáp và ngây dại, xin xin chào tuổi 18 của tôi và những bạn. Bạn ta nói 18 là lứa tuổi đẹp nhất nhất, tươi sáng nhất và khỏe khoắn nhất, dám trải nghiệm, dám bứt phá, đó chẳng buộc phải là độc quyền của tuổi trẻ tuyệt sao? Vậy bạn nghĩ sao về câu hỏi dành chút thời gian cùng tôi du lịch một chuyến mang đến với thanh xuân của những người trẻ con trong “Điều hoàn hảo nhất nhất của chúng ta”? Hãy cùng tôi đi cho và ngắm nhìn và thưởng thức cách những người dân trẻ ấy sống làm thế nào cho không hoài tổn phí tuổi xuân, xem phương pháp họ làm cho tuổi 18 của bản thân nảy nở giống như những bông hoa đầu ngõ, ngắn ngủi nhưng đầy mùi hương sắc. Dù đã cũ kỹ về mặt thời gian nhưng dư vị cơ mà những đoạn phim ấy in sâu trong tôi vẫn như một dấu nứt cơ mà không một thời gian hay cát vết mờ do bụi nào hoàn toàn có thể lấp đầy được.

Với gần như mọt phim Hoa Ngữ đặc biệt là dòng phim thanh xuân vườn trường thì chắc chắn hẳn người nào cũng biết đến tập phim truyền hình “Điều hoàn hảo nhất của bọn chúng ta” (“Tuổi tx thanh xuân bên nhau”, "With you") của đạo diễn lưu Sướng. Phim được đưa thể từ tè thuyết cội của tác giả Bát Nguyệt ngôi trường An, phía trong tuyển tập “Chấn Hoa tam khúc”. Nói đến Chấn Hoa tôi đầy đủ không dừng được mà bồi hồi về hầu như khoảnh tự khắc thanh xuân sáng chóe nơi ấy. Đó là mối tình đối chọi phương âm thầm lặng mà tuyệt mĩ của Lạc Chỉ so với Thịnh Hoài phái mạnh trong “Thầm yêu thương Quất Sinh Hoài Nam”, xuất xắc mơ mộng về một nam chủ yếu toàn bích mang đến vô thực như Lâm Dương vào “Xin chào thời xưa ấy”. Tuổi xuân thì nào nhưng không mơ mộng, chỉ việc một tia nắng, một ngọn gió cũng đủ có tác dụng lay hễ trái tim bạn thiếu nữ. Chấn Hoa chính là khung cảnh khiến người ta điên đảo, khuấy động tâm can như vậy đấy.

*

“Điều tuyệt vời và hoàn hảo nhất nhất của chúng ta” nhắc về Cảnh Cảnh (do Đàm Tùng Vận thủ vai), một thiếu nữ sinh có năng lực bình thường, nhiều khi ngốc nghếch tuy thế đáng yêu, hoạt bát. Vì một trận đại dịch cô suôn sẻ thi đỗ trường cung cấp ba hết sức quan trọng Chấn Hoa. Tại phía trên cô tình cờ gặp mặt gỡ và tiếp nối trở thành bạn cùng bàn với Dư Hoài (do lưu Hạo Nhiên thủ vai). Trong thời điểm tháng cấp cho ba sáng chóe của Cảnh Cảnh được gắn đầy bởi vì những kỷ niệm nặng nề phai cùng với những người bạn thuộc bàn suốt tía năm Dư Hoài, cùng người đàn ông dành cả thanh xuân mình nhằm theo đuổi cô Lộ Tinh Hà và những người bạn tốt Tưởng Niên Niên, Giản Đơn, tự Diên Lượng, Chu Mạt,… Đạo diễn đã mở màn bộ phim với form cảnh sống động của phần đông đứa học tập trò tinh nghịch, sẽ là trèo tường vào trường nhằm lén xem cùng cả nhà trận tranh tài rồi bị bảo đảm bắt gặp. Khoảnh khắc khiến cho tôi cảm động đó là khi chúng ta cùng cụ tay nhau, chạy trốn ngoài sự rượt đuổi của bác bỏ bảo vệ. Sự trốn chạy ấy không đối kháng thuần là để né thân mà dường như họ đang nỗ lực chạy, chạy làm sao để hoàn toàn có thể sống một giải pháp trọn vẹn nhất thanh xuân mà bản thân đang nỗ lực giữ, cố rất là bình sinh để theo kịp sự rã trôi của thời gian. “Cậu ấy của năm đó chính là cậu ấy tuyệt vời nhất. Nhưng mà tôi của mãi sau này mới là tôi tuyệt vời nhất. Giữa những nhỏ người tuyệt vời nhất của chúng tôi cách nhau một tuổi trẻ. Dù chạy thế nào cũng ko thể thắng được thanh xuân.”

Bạn gồm thấy bản thân trong tập phim này?

Đàm Tùng Vận như sống trọn từng khoảnh khắc thanh xuân mình cùng với cô nhỏ bé Cảnh Cảnh. Chúng ta có thấy phiên bản thân mình đã, đang và sẽ là cô thanh nữ sinh ấy không? Một cô nhỏ xíu chập chững đặt chân tới ngưỡng cửa phải bao gồm những chọn lựa cho tương lai. Cô chỉ biết hồi hộp làm theo đầy đủ kỳ vọng của cha mẹ, lạc lõng và bế tắc giữa áp lực của những bài kiểm soát điểm kém. Ta bơ vơ, hoang mang khi thấy bạn dạng thân mình thấp yếu trong khi bạn bè người nào cũng đều tốt giang. Mà lại nhờ có anh em và thầy cô bên cạnh, Cảnh Cảnh dần dần tìm thấy thú vui trong cuộc sống của mình. Cô search thấy niềm ham để mình theo đuổi, search thấy một cảm tình chớm nở dè dặt nhưng mà sâu đậm, khó khăn phai với Dư Hoài, search thấy một tình nhân cô mà bất chấp tất cả như Lộ Tinh Hà, với tìm thấy những người bạn xung khắc cốt ghi tâm. “Tôi bây giờ với theo sự cảm động đối với người thích tôi và nhịp đập trái tim đối với người tôi thích, để bắt đầu tuổi 17 của mình.” – Cảnh Cảnh chính là sự canh cánh, hoài niệm của mọi người khi nhớ về thời đàn bà của mình.

*

“Thanh xuân nợ tôi một Dư Hoài”. Đây chắc rằng là câu cửa ngõ miệng của mỗi cô gái khi nói đến bộ phim. Nói cách khác đây là vai diễn giành riêng cho Lưu Hạo Nhiên, nó phù hợp với con fan anh cho từng cen-ti-mét. Một đứa bạn cùng bàn đáng mơ ước của phần lớn cô gái, học tập giỏi, biết chơi thể thao, mẫu mã lý tưởng với sở hữu thú vui như toả ra nắng mùa hạ chói lóa say đắm lòng thiếu hụt nữ. Tính giải pháp lại luôn ân cần, tinh tướng với đồng đội và thỉnh thoảng tinh nghịch, dám tuyên chiến đối đầu và cạnh tranh với thầy cô để đảm bảo những fan mình trân quý. Chắc rằng nhiều các bạn sẽ thất vọng với Dư Hoài tiều tuỵ, bình phàm sau 10 năm chạm mặt lại Cảnh Cảnh, tuy vậy với tôi kia mới chủ yếu là cụ thể làm ta thấy được sức mạnh đáng sợ của thời gian. Thời gian, thôn hội, đồng tiền làm cho Dư Hoài xuất phát từ một cậu nhỏ xíu rạng rỡ, chói chang, đầy niềm tin ấy trở đề nghị tăm tối, tự ti. Tuy thế duy chỉ bao gồm một điều cậu kiên định, đó chính là sơ vai trung phong ban đầu, trân quý, yêu thương thương cô gái của mình. “Cảnh Cảnh, mình mang lại trễ rồi” – Đến trễ không sao, cảm ơn cậu sẽ không biến mất mãi mãi, Dư Hoài.

Bên cạnh phần lớn nhân vật chính thì vẫn đang còn những nhân thiết bị phụ tạo ra sự sức hút cho cỗ phim. Đó là Lộ Tinh Hà, một thiếu hụt niên đơn vị giàu ương bướng, không sợ trời, không sợ đất, dám làm tất cả thể hiện số đông điều mình thích. Có thể nói cậu là một biến số của cuộc sống Cảnh Cảnh, thiết yếu cậu là người giúp cô bé nhỏ tìm được đam mê, nụ cười từ cuộc sống, luôn làm cô ấy cười vui vẻ và khích lệ một cách ấm áp. Cậu thẳng thắn tỏ tình cùng với cô 57 lần và cũng trở thành cô trực tiếp thắn mà không đồng ý từng ấy lần. Sau khoảng thời gian 10 năm, cậu đã trưởng thành hơn, hiểu chuyện, biết lùi bước, chấp nhận hy sinh. “Năm tháng y như một tên trộm yên lẽ. Rất nhanh thôi, chúng ta sẽ đặt chân vào trước một cách cửa phù thủy đầy băng tuyết. Trên ô cửa đó viết: xuất sắc Nghiệp, làm cho Việc, Kết Hôn, Sinh Con, Già Đi, Chết, cùng tôi mở một cánh cửa chợt lại nhìn thấy cậu.” - Cảnh Cảnh đợi Dư Hoài từng nào năm thì Lộ Tinh Hà cũng hóng cô từng ấy năm, hỏi trần gian người con trai chung tình như thế, đời này có được bao người?

*

Bên cạnh Cảnh Cảnh còn tồn tại những người đồng bọn thiết, thầy cô, mái ấm gia đình cùng nhau vẽ buộc phải bức tranh thanh xuân trọn vẹn. Một gia đình tuy ko "tròn trịa" dẫu vậy lúc nào cũng yêu thương cô. Một “Beta” Tưởng Niên Niên với dáng hình một “chị đại” chính hiệu, nghịch ngợm, phóng khoáng tuy vậy đôi lúc cũng khá mít ướt. Một Giản Đơn ngây thơ, thuần khiết, nhút nhát có trong mình tình cảm đối chọi phương thanh thuần, khờ khạo như bao gồm tên cô bé. Một tự Diên Lượng ngây ngô, mối sách nhưng mà đầy trách nhiệm. Một Chu Mạt học tập giỏi, tinh nghịch cơ mà cũng lắm thời gian ngờ nghệch. Với cả thầy Trương Bình tuy hiền hậu, tiện lợi nhưng lại luôn cứng rắn mà lại yêu thương, vồ cập học sinh.... Toàn bộ những con fan ấy giống như các mảnh ghép thuộc hợp lại cùng với nhau khiến cho một bức tranh tx thanh xuân trọn vẹn, tươi đẹp, nặng nề thể như thế nào quên.

Xem thêm: ĐạI HọC SàI GòN - Trường Đại Học Sài Gòn

Đây là một bộ phim truyện có thể khiến bạn khóc đấy!

Đây là vấn đề thường gặp của những bộ phim thanh xuân. Điều đơn giản và dễ dàng là vì chưng chúng gần cận với bạn, bạn sẽ bắt gặp bản thân mình trong số những thước phim ấy. Đó là hầu hết buổi tập dợt nghệ thuật ròng rã cho cuộc thi ở trường, là kỳ quân sự mệt mỏi, cực nhọc nhưng đầy vui tươi, cạnh tranh quên, là phần đông giọt nước đôi mắt khi chia ly bịn rịn...

Phân cảnh chiếm những nước mắt của mình nhất với cũng có lẽ là phân cảnh cực nhọc quên được đó là buổi nhậu nhẹt say túng bấn tỉ của hội bạn thân Cảnh Cảnh khi chia tay Niên Niên phải đến lớp xa. đông đảo đứa trẻ ấy thứ 1 uống say cho thế, lần đầu chia xa đến nạm đã không điều hành và kiểm soát được mình mà đập phá hết bàn ghế quán nhậu. đầy đủ đứa trẻ con ấy do say, bởi vì buồn, do đau mà mếu máo đầm đìa, ôm chầm rước nhau. Tình chúng ta là đồ vật luôn khiến cho người ta dễ dàng cảm động nhưng rơi nước mắt.

*

Nhạc phim vương vít cũng là một điểm khiến cho bạn lưu giữ mãi ko quên:

Ca khúc chủ đề của phim “Canh cánh vào lòng” bởi Vương Tiếu Văn thể hiện khiến cho tôi không cụ lòng được nhưng rơi nước mắt mỗi khi nghe. Vị đây chính là ca khúc ngừng mỗi tập phim, và kết thúc bộ phim. Đó giống hệt như việc dứt một hành trình dài mà tôi sống theo những nhân vật, khi đã gắn bó quá thọ với họ, tôi lại ko nỡ rời xa.

Ca khúc “Bạn thân mến” được đựng giọng bởi vì Mạt Mạt Thiên ko cũng để lại cho người xem ít nhiều những bồi hồi, xúc hễ về tình bạn.

Bất cứ hành trình nào cũng có thể có sự kết thúc:

Đôi chân tôi tạm dừng ở đây thôi, hành trình của tôi đến đây là hết. Tôi chưa phải người review mà chỉ là tín đồ kể chuyện, kể câu chuyện mà tôi yên cầu qua với những người trẻ vào “Điều hoàn hảo nhất của chúng ta” của đạo diễn giữ Sướng. Đến đây là con đường của bạn, hãy kinh nghiệm và chìm đắm vào trái đất tươi đẹp long lanh vời này! Đừng e dè mà hãy đắm bản thân vào cơn mưa của Cảnh Cảnh với Dư Hoài, của một tx thanh xuân mà tôi cho rằng tuy không trả hảo, nhưng chính vì sự không tuyệt vời nhất tuyệt đối ấy lại khiến cho người ta lưu giữ mãi ko quên. Đây ắt hẳn sẽ là cơn mưa khiến bạn day dứt, nuối tiếc nuối khôn nguôi, chúng sẽ như cánh hoa phượng khô nghiền trong trang vở cũ, tuy thô héo tuy vậy vẫn thắm đỏ, vẫn “canh cánh vào lòng” mỗi lúc hoài niệm. Tôi có thể tin là vậy...