10 năm nay, đôi chân của Hiếu trở nên đôi chân của Minh. Ngày nắng tương tự như mưa, đôi bạn bè cùng nhau rong ruổi khắp khu vực của vùng quê trung du Thanh Hóa.

Bạn đang xem: Đôi bạn cấp 2 "ẵm" trọn 150 triệu khiến trấn thành khóc òa


ĐÔI BẠN 10 NĂM CÕNG NHAU ĐẾN LỚP, CÙNG THI ĐẠI HỌC

10 năm nay, đôi chân của Hiếu thay đổi đôi chân của Minh. Ngày nắng tương tự như mưa, đôi bạn bè cùng nhau rong ruổi khắp nơi của vùng quê trung du Thanh Hóa.

*

Tình bạn kéo dài hơn thập kỷ

Một buổi chiều ngày hè nắng gắt mon 7, phụ giúp người mẹ mấy câu hỏi xong, Hiếu chạy qua bên Minh từ thời điểm cách đó 200 m để ôn tập. "Tuy từng đứa thi một khối, vẫn có rất nhiều kiến thức như là nhau, chúng em vẫn đàm phán được". Chẳng ai bảo ai, đôi bạn ngồi mải miết cùng với những bé số.

Minh hình thành với khung người không trọn vẹn. Sức khoẻ của tía em không tốt, liên tục phải đi bệnh dịch viện. Mẹ đi làm cách nhà 20 km đề xuất cũng không có tương đối nhiều điều kiện để lấy đón con. Hiểu rằng điều đó, Hiếu, khi đó mới chỉ cần cậu bé nhỏ 7 tuổi, dõng dạc nói với ba mẹ: "Con sẽ cõng chúng ta Minh đi học".

- Lúc này còn nhỏ, em cũng chẳng suy nghĩ gì nhiều, chỉ thấy chúng ta ham học mà vất vả trong vấn đề đi lại đề nghị thấy mình bắt buộc phải làm cái gi đó.

Hiếu trầm tính, ít nói, trong những khi Minh sôi nổi, linh hoạt hơn. Vậy là đã 10 năm, Ngô Văn Hiếu cùng Nguyễn tất Minh (học sinh lớp 12, trường thpt Triệu tô 5) cứ thế sát cánh cùng nhau qua năm tháng.

*
*

Minh dự thi vào khoa công nghệ Thông tin, Đại học Bách Khoa Hà Nội, trong khi Hiếu mong muốn trở thành bác bỏ sĩ.

"Những ngày đầu chưa quen, đường mang lại trường còn các cát sỏi, nhì đứa vấp ngã lên té xuống. độc nhất vô nhị là hôm mưa gió, đôi bạn về nhà, thấy dính đầy bùn đất. Vừa yêu thương vừa xót con, nhưng lại tôi cũng không còn cách nào khác. Cũng may là chúng khá quý nhau và ham học", ông Mây, ba của Minh, kể.

Năm 2018, tại bao phủ Chủ tịch, Tổng túng thư, chủ tịch nước Nguyễn Phú Trọng đã chạm chán mặt thân thiện Đoàn học sinh, sv tiêu biểu, xuất sắc đẹp năm học 2017-2018. Hiếu cùng Minh là hai trong những những học sinh tiêu biểu đó.

*

Khi không người nào hỗ trợ, Minh vẫn có thể sử dụng cái xe từ chế giao hàng sinh hoạt hàng ngày.

Học xong, Minh với Hiếu rủ nhau ra quán giảm tóc gần nhà. Nhanh như sóc, Minh giơ tay quàng qua vai Hiếu. Thân hình chỉ 35 kg, Minh được bạn thuận tiện nhấc bổng, bỏ lên xe.

Từ 10 năm nay, mọi hoạt động lớn nhỏ của Minh, Hiếu gần như là đều xuất hiện và ngược lại. Đôi bạn như hình cùng với bóng. Hôm nào Hiếu bị bé hay có câu hỏi không thể đi học, cậu cũng chỉ yên trọng tâm khi nhờ chúng ta khác vào lớp qua đón Minh.

Ngày mai, họ tham dự lễ bế giảng sau cùng của đời học sinh.

*
*

"Anh cắt cho em bảnh vào đấy nhé", Minh tếu táo đùa.

Lễ bế giảng cuối cùng

Buổi sáng hôm ấy, Minh cùng Hiếu háo hức hơn ngày thường, cả hai đều dậy từ bỏ 5h. Đánh răng rửa mặt xong, Hiếu mang xe qua đón bạn.

Sáng sớm ngơi nghỉ vùng trung du, gió se lạnh, đôi bạn trẻ chở nhau đi trên con phố chạy băng qua cánh đồng vừa xong mùa cấy. Minh nói khẽ: "Chẳng còn mấy lần được chở đi như vậy này nhỉ?".

Hiếu lặng im. Quãng con đường từ nhà đến trường ngoài ra dài hơn.

*

Minh với Hiếu đông đảo đoạt giải cao trong kỳ thi học tập sinh xuất sắc tỉnh.

Mùa hè trời nắng nóng sớm, nhà trường ra quyết định tổ chức lễ bế giảng trường đoản cú 6h. Sảnh trường nhộn nhịp tiếng cười cợt nói, thanh nữ sinh mềm dịu trong tà áo dài.

Xem thêm:

Lần đầu tiên được đeo cà vạt, cả hai nam giới trai đều lóng ngóng, không còn thắt vào lại túa ra. Sau đều bắt buộc nhờ tới sự trợ giúp của các bạn nữ trong lớp.

*
*

Những đàn ông trai 18 tuổi ngạc nhiên trong lần trước tiên đeo cà vạt, mặc vest.

Buổi lễ bế giảng hôm nay thật sệt biệt. Đó sẽ là buổi lễ sau cùng hai người chúng ta được dự cùng nhau, cùng khép lại quãng đời học viên tươi rất đẹp để cách sang một trang mới.

Quãng mặt đường từ nhà tới trường học 3 năm qua vẫn một lần nữa thay đổi. Sẽ là bé đường mới lạ hơn, nhiều thử thách hơn.

*
*
*

Mỗi lần Hiếu bận, chúng ta nam không giống trong lớp sẽ cầm nhau đưa đón Minh đi học.

Sinh ra khung hình không lành lặn nhưng trong khi Minh chẳng lúc nào nghĩ sẽ là thiệt thòi của bản thân, mọi hoạt động tập thể của trường, lớp, cậu phần lớn tham gia. Có những trận mong cậu tất yêu ra sân mà lại vẫn ngồi lại giúp xem Hiếu và đồng đội thi đấu.

Như thông lệ, trận trơn nước cần yếu thiếu đối với khối học sinh cuối cấp. Cơ hội này, Hiếu lại là lá chắn tác dụng để Minh tung ra đông đảo cú ném chủ yếu xác. Đôi chúng ta cứ thế kết hợp nhịp nhàng, "tiêu diệt" đối thủ.

*
*
*
*

Cuối trận, người nào cũng ướt sũng, nhưng gương mặt đều rạng rỡ.

Ước mơ làm bác bỏ sĩ để trị lành vệt thương mang lại bạn

Mấy hôm nay, căn nhà rộn ràng tấp nập hơn lúc ông Định, ba của Hiếu, đi làm ăn xa cũng về nhà nhằm cổ vũ lòng tin cho con. "Người quê chưa biết nói gì động viên cháu, thôi thì tôi xin nghỉ một tuần để về đưa cháu đi thi", ông nói.

Sáng nay, anh chị em dậy sớm hơn thường xuyên lệ, ông Định rời khỏi đi vào, kiểm tra kỹ lưỡng chiếc xe. Ông đặt vào cốp lốc sữa tươi. Ông gọi nhỏ dậy, anh chị em cùng bữa sáng rồi qua bên Minh. Hôm nay, Minh được người mẹ chở đi. Bé Việt cũng theo tía và anh mang đến trường thi.

*
*

Dù cặp đôi bạn trẻ tự đi được tới điểm thi nhưng để bảo vệ an toàn, bố mẹ Minh - Hiếu cùng đưa những em đi.

- nhị em đang cảm giác thế nào?

- Cũng hơi hồi hộp chút chị ạ. Nhưng rất nhiều chuyện đang ổn thôi, chị nhỉ?

*

Đôi các bạn kiếm tra lại số báo danh, chống thi lần cuối.

Hiếu cõng Minh lên phòng thi trên tầng 3, chờ chúng ta xem tất cả cần gì không rồi sau đó mới xuống tầng 2 để ngóng vào phòng. Sáng hôm nay thi môn Văn, thời gian 120 phút.

*
*

Hiếu đăng ký vào Đại học tập Y Hà Nội. Dù đã 10 trong năm này làm đôi chân cho bạn, em bảo vẫn mong làm được điều nào đó giúp Minh.

"Đến hiện nay nghĩ lại, em thấy mình suôn sẻ hơn Minh rất nhiều. Em có khung hình khoẻ mạnh, rất có thể chạy dancing trên đôi bàn chân của mình, đi bất kể đâu bạn thích mà ko phải dựa vào vào ai.

Ở ở kề bên cậu ấy, em học được xem kiên trì, nhẫn nại, dám mong mơ và dám thực hiện".

Hiếu ít share về mình tuy nhiên khi được đặt ra những câu hỏi về người chúng ta thân, cậu nói tức thì không phải suy nghĩ.

*
*
*

Để đảm bảo an ninh trong mùa dịch, sỹ tử được yêu mong đeo khẩu trang trong cả lúc làm bài.

Hiếu còn dự trù đến chuyện sau đây nếu nhì đứa ko được học chung một thành phố, Hiếu đang nhờ một vài ba người bạn hàng ngày rất có thể đưa đón Minh đi học.

Chỉ còn vài ba buổi thi nữa thôi, những em sẽ cách sang một trang mới. Tuyến đường đó rất có thể không còn những ổ voi, ổ gà; không thể đầy đất sỏi khiến mỗi lần đi học là lấm lem bùn đất. Sẽ có những thử thách mới tuy thế đôi chân ấy đứng vững hơn khi nào hết, bởi các em sẽ viết lên mẩu chuyện cổ tích giữa đời thường.