Thời gian không ngóng ai. Kể từ lúc chào đời, chúng ta cứ từng phút từng giây tiến đến gần đoạn kết, về loại chết. Đời sinh sống con tín đồ là như vậy, quả đât này, ngoài trái đất này, toàn bộ đều bởi vậy cả…

Tâm của họ đây, mặc dầu hiện tại đựng đầy vô minh và khổ đau, vẫn rất có thể chuyển tâm thành giác ngộ của một đấng Phật đà. Nếu nói tới vật chất tiền tài thì chính xác là nên tri túc, đừng mê man muốn. Tuy vậy trên nghành nghề tâm linh, bởi tiềm năng của trung tâm thức nhỏ người giới hạn max mà đời sống thì lại có hạn, do đó phải nỗ lực tối đa, tận dụng khoảng thời hạn sống ngắn ngủi để triển khai hết đa số gì tâm rất có thể làm được, dựa vào kiếp bạn quý giá bán này…

Lời Đức Đạt Lai Lạt Ma


*

Với những người sinh khoảng trong khoảng 196x khiđi thi đh thịnh câu đó: “Nhất y nhị dược, nhất thời được Bách Khoa, bỏ lỡ (hay “bétra” gì đó) sư phạm”. Nhưng với các cầm hệ trước đó, thời không phải thi đại học,thì thực trạng có khác.

Bạn đang xem: Nhất y nhì dược tạm được bách khoa bỏ qua sư phạm


Gia đình bản thân có vụ việc về lý lịch, buộc phải khôngai được đi học đại học cả: mẹ, dì, cậu… thời đó bạn ta xét lý định kỳ mà mang đến đihọc, đề nghị như nhà tôi chỉ đi tối đa là cao đẳng, và những ngành “mũi nhọn” nhưcông an, nước ngoài giao, điện tử… thì đừng bao gồm mà hòng. Người ta “tống” vào sư phạm.
Xin đừng cho rằng mình chê “thành phần côngnông”, cơ mà hồi đó các cán bộ có tuổi, xuất thân “cơ bản” như thế, thì mới cóđược lý kế hoạch đủ tiêu chuẩn chứ. Đâm ra đi sư phạm, toàn là tiểu tứ sản thành phốcả, toàn học sinh “học được” từ thêm cả. Lứa hầu như thày cô giáo mà bây giờtầm từ 60 đến dưới 70 tuổi, quality rất giỏi là như thế, quanh đó sức học, cònlà những người dân có gốc giáo dục đào tạo cũ, siêu ổn bao gồm cả tư cách.
Cái chuyện “Nhất y hai dược” kia nó lan tiếp đếncác thế hệ trong tương lai phải đi thi đại học. Và cố kỉnh là chẳng ai thi vào sư phạm cả,cứ nhăm nhăm những trường Y ngôi trường Dược, rồi Bách Khoa (thế hệ cuối 1960). Đến thếhệ 1970, các trường “hót” là kinh tế, rồi Luật… vẫn không có sư phạm. Sư phạmlà điểm chuẩn chỉnh thấp nhất tp thời đó. Khi ấy ra trường, thì sư phạm là kémđược ưu đãi nhất: khó xin việc, có việc toàn đi vùng sâu vùng xa…
Xin những cô giáo thày giáo cùng rứa hệ đừng chạnhlòng, nhưng lại hồi đó, nhiều bạn học vừa vừa thôi, lựa chọn sư phạm nhằm “đảm bảo đỗ đạihọc”.
Chê đi thì cũng đề xuất chê lại… vừa mới đây ưu đãi củaNhà nước cùng với ngành giáo dục nó đã và đang hơn khôn cùng nhiều. Và sự niềm nở của làng hộiđối với học tập của nhỏ cái, cũng được nâng lên một khoảng cao khác hẳn. Mìnhviết “sự thân thiết của buôn bản hội đối với học hành của bé cái” mà lại không viết “sựquan trọng điểm của thôn hội đối với sự nghiệp giáo dục”, là gồm ý của nó.
Sự quan liêu tâm của các đấng phụ huynh với học tập củacon dòng ngày nay mang ý nghĩa hoang dã nhiều hơn thế là gồm tính cộng đồng, tính thôn hội.Người ta tận dụng sự lệch lạc của nền giáo dục quốc gia để đút lót chạy trườngcho con. Tín đồ ta dẫm đấm đá lên nhau, dẩy đổ cổng trường để kiếm hồ sơ nhập họccho con.
Người gồm thu nhập tốt, bạn ta ko cần, vìngười ta mang đến con đến lớp trường quốc tế, trường tư thục “4 sao”, “5 sao”. Nhữngngười đã trèo cổng kia, là những người có thu nhập trung bình, vẫn ước ao chocon được học tập trường tốt, nhưng chi phí cho loại sự học tập của con, nó cũng nên phùhợp cùng với cái thu nhập của gia đình. Âu cũng là chiếc lẽ dễ thông cảm.
Ai cũng biết lỗi vì chưng ai dẫn cho tình trạng đó.Ta tạm dừng ở trên đây đã, thủ thỉ “bảo mẫu mã hành hạ trẻ”.
Thôi thì xé xác cô “nuôi dạy hổ” cũng được. Xéxong thì sẵn sàng tinh thần bà mẹ cô ấy đến xé lại. Gớm, cứ phù hợp gào lên là gàođược đâu. Vấn đề là họ đang sinh sống trong một môi trường như nuốm nào ấy chứ.

Xem thêm: Bộ Đề Thi Vào 10 Môn Toán Hà Nội Năm 2021, Đề Và Đáp Án Toán Thi Vào Lớp 10 Ở Hà Nội


Một, Tây cũng đều có đầy chuyện, cô giáo ngủ cùng với họcsinh nam ở đâu đó bên xứ Ănglê. Thày giáo sử dụng tình dục học tập sinh. Đâu phảichỉ xứ ta tất cả đâu!
Hồi bé, ngày 20 tháng 11 “Hiến cam các nhà giáo”,cả bè bạn kéo nhau cho nhà cô, cài được một chiếc cây dừa làm bởi phim cũ, hôm saucô mang đến mắng té tát: “Cô từng này tuổi rồi còn nghịch cây dừa bằng phim à? Như cácbạn Liên, hương thơm kia có phải thực tế không, sở hữu cho cô dòng nón!” Về nhà kể lại,mẹ mình cũng cô giáo, thở dài: “Chúng nó có thương yêu mình, chúng nó new đến, quàcáp tất cả gì là ghê gớm đâu…”
Tây cũng đầy chuyện… nhưng mà ta thì quá nhiềuchuyện. Và như thế là hết chuyện nọ mang đến chuyện kia, không còn y tế mang đến giáo dục, hếtcông an cho hải quan kiểm lâm… va đâu chết đấy. Hôm nọ ngồi thủ thỉ vớianh em, cũng đột nhiên thốt lên: “Dân mình cũng hiền thật, chứ như dân Hồi Giáo, mộtxã hội bất ổn, nhiễu nhương đến vắt này, thì bao gồm mà đánh bom khắp chỗ rồi ấy chứ!”.
Nên bà nhỏ nhao nhao lên như thế còn là hiềnchán, “Đòi xé xác” chứ bao gồm mà dám xé thật! Để ý nhưng xem, mọi là những mái ấm gia đình cótí chữ, có tí tiền… bắt đầu đủ đk “lên Phây chém” đòi ăn uống tươi nuốt tươi cô bảomẫu quấy rầy cháu, chứ làm gì có chị mặt hàng rau, anh chở than như thế nào gào lên đâu. Cóđiều kiện gửi được con là may, chứ nói gì mang đến trường nọ ngôi trường kia, camêra mớicả oépcam! Họ sẽ bỏ con bỏ cái trong nhà cho ông đến bà… để ngày ngày lên thànhphố kiếm miếng ăn. Nói dại, bao gồm mà đầy các cháu sáng mò ra ao, chiều tìm ra mương…nghe nhưng mà sợ.
Nghe chuyện cô bảo mẫu mã hành hạ cháu, tức thì lập tứcliên tưởng ngay lập tức đến bé mình nhưng bị như thế, ngày tiết giận nổi lên, với rầm rầm lên án…cái tâm huyết máu giận đó, nó cứ ngùn ngụt thuộc với cùng đồng, cùng chỉ là một trong những liềuthuốc độc làm cho hại bọn họ mà thôi.
Con người nào cũng là xoàn là bội bạc cả, bé nhà mìnhhoàn toàn ko hơn con nhà người khác. Người nào cũng có thể rơi vào thực trạng đó cả.Cháu bên mình con nhà nhiều hẳn hoi, bé đầu con cháu sớm, cả nhà chiều… vì thế nó kháhư cùng bướng. Cách đó đến nhì chục năm, cháu được gửi trong nhà một bà về hưu, bàhiền thôi, nhưng trong tương lai phát hiện cháu thường bị chú Th. Nhỏ của bà trông trẻđánh. Nói đi thì cũng đề xuất nói lại, cháu nhà mình được thừa chiều chuộng, vừahư, vừa bướng, đề xuất mình lắm thời gian cũng lộn không còn cả ruột, nói gì đến người dưng nướclã.
Con bên mình tới trường mẫu giáo bé nhỏ trường công lậpgặp một cô thiếu nhi cực tốt, công bằng, sâu sát, tuy vậy cô khá dung nhan sảo. Năm sau,mẫu giáo nhỡ, cháu chạm mặt một cô khác thờ ơ, ko yêu trẻ, tính tình… cực nhọc tả.Cháu gần như bị “thui chột”, từ 1 chú bé thông minh, đĩnh ngộ, trở buộc phải nhútnhát, run sợ và bất đúng theo tác. Cô không cho những cháu đi ị nghỉ ngơi lớp, sợ đề xuất rửa, vàcác con cháu thì cứ thế nhịn…
*

“Nói đi thì cũng yêu cầu nói lại” vạc nữa – nhỏ nhàmình dạy dỗ kỹ, ngoan ngoãn dễ dàng bảo không nói làm gì, không ngại "đối đầu" với cô giáo "cấm cọ đít" cho lắm. Con nhiều nhà, tín đồ ta dạyphải tranh đấu, tranh cạnh, chuẩn bị bắt nạt các bạn để giành phần hơn, với lúc nàocũng bướng… nghề “nuôi dạy hổ” đòi hỏi phải có một chiếc “tâm” đích thực to lớn, vôtiền khoáng hậu.
Trong tất cả những chủ kiến trên mạng về việc việc “côbảo mẫu hành hạ cháu”, có một ý kiến mình rất tâm đắc: “lo lắng vì chưng một xóm hội bấtổn”. Cái bất ổn trong giáo dục, nó có nguồn gốc từ thời “Nhất y hai dược” cơ. Ướcgì từng con người chúng ta, trong những số đó có cả ông bộ trưởng liên nghành bộ giáo dục, những thủtrưởng của ông ấy nữa, biến đổi cái óc trạng kia đi vì…
…chừng nào nhưng còn bắt buộc đi tối về hôm để chạytrường, còn đề xuất trèo cổng để kiếm hồ nước sơ, thì đã còn nhiều cô bảo mẫu cấm cáccháu ị sống trường vào ban ngày, đẩy trách nhiệm rửa lỗ đít cho cha mẹ.
Bộ trưởng bộ giáo dục đào tạo đào tạo cần được đến lớpmầm non một ngày, chỉ triệu tập rửa đít cho các cháu thôi, thì mới có thể hiểu giáo dụcViệt Nam bây giờ nó như thế nào!
at4:30 PM
*
*

*
Posts
*
*
Atom

Rốt cuộc, mọi cá nhân rồi cũng sẽ tìm ra tuyến đường cho bản thân mình. Số đông người như mong muốn sớm tìm kiếm ra con đường đúng, con đường đi kiếm sự CHỨNG NGỘ. Tôi tự nhận mình là người lang thang cuối cùng vẫn còn đứng ngoài bé đường chính xác đó…