Palatino LinotypeBookerlyMinionSegoe UIRobotoRoboto CondensedPatrick HandNoticia TextTimes New RomanVerdanaTahomaArial
Tôi cẩn thận đảm bảo an toàn đứa bé bỏng này như vậy, cẩn thận bảo đảm an toàn như vậy nhưng lý do lại không hề nữa rồi? toàn bộ đều là lừa gạt bao gồm đúng không? Đứa bé xíu của tôi không có chết, không có..

Bạn đang xem: Nụ cười của em là độc dược của anh

đúng không? “Đừng khóc, vậy nên sẽ không giỏi cho sức mạnh đâu.” Lê Minh quang đãng ôm tôi vào ngực một lần nữa, bàn tay êm ả hiền hậu vỗ dịu sau sống lưng tôi. Tôi cũng không nhịn được nữa, tựa vào ngực Lê Minh Quang nhảy khóc thiệt lớn. Đứa bé của tôi… không hề nữa… đứa bé… không hề nữa rồi. Tôi bắt buộc làm cầm nào đây? rút cục tôi đề xuất làm rứa nào đây? Hu hu hu… Tôi ngậm lấy áo xống của Lê Minh quang đãng khóc rống lên. “Thật xin lỗi… Huỳnh Bảo Nhi… thiệt xin lỗi…” trong mơ màng, tôi nghe thấy Lê Minh quang quẻ nói xin lỗi với tôi. Tôi ước ao nói với Lê Minh quang đãng rằng chuyện này không liên quan gì đến anh ấy cả, anh ấy vẫn luôn ở sát bên để quan tâm tôi. Đứa nhỏ nhắn không còn nữa yêu cầu tôi hết sức đau lòng nhưng mà mà từ trước đến giờ tôi trước đó chưa từng trách Lê Minh Quang. Huỳnh Bảo Nhi, em tỉnh rồi sao?” Tôi bất tỉnh một lần nữa, dịp tỉnh lại đã là bảy giờ đồng hồ rưỡi tối. Tôi khẽ hòn đảo mắt, bắt gặp Trần Thanh Vũ đang ngồi bên rìa giường. Khi thấy được Trần Thanh Vũ thì ngay nhanh chóng tôi cảm thấy ngực bản thân như nổ tung. Đều tại è cổ Thanh Vũ… tất cả đều là do Trần Thanh Vũ sai buộc phải anh bắt đầu hại chết đứa bé xíu của tôi… Là nai lưng Thanh Vũ sợ hãi chết nhỏ của tôi. Tôi trong ánh mắt chằm chằm vào nai lưng Thanh Vũ, nỗ lực chống đỡ cơ thể, cần sử dụng hết sức lực lao động toàn thân hét lên với nai lưng Thanh Vũ. “Đi ra phía bên ngoài ngay… tếch khỏi mắt tôi ngay… tôi không muốn nhìn thấy anh.” “Đứa nhỏ bé không còn nữa, tôi thật sự khôn xiết xin lỗi. Sau này họ vẫn sẽ có đứa bé bỏng của mình mà lại Trần Thanh Vũ ko tức giận, mặc cho tôi tiến công đấm lên người anh, Nghe chấm dứt lời nói của nai lưng Thanh Vũ, tôi không nhịn được bật cười thật to tiếng. Có đứa bé nhỏ của bản thân nữa mà? nai lưng Thanh Vũ, anh gồm biết không, nhỏ của bọn họ đã chết rồi, chết trong tay người phụ nữ mà anh mê thích nhất… Anh có biết chuyện đó không? “Trần Thanh Vũ, tôi đã báo cảnh sát, tôi hy vọng để Nguyễn Mỹ tự gánh rước hậu quả mà lại cô ta đã gây ra. Còn tồn tại chuyện lần trước nữa, cô ta xây dựng bẫy hãm hại tôi, hiện giờ tôi sẽ hoàn hảo nhất không làm lơ nữa đâu.” Tôi lạnh mặt xuống, cười cợt lạnh nói với è cổ Thanh Vũ. Sắc đẹp mặt è Thanh Vũ chuyển đổi đột ngột, anh thay lấy cổ tay của tôi, đè tôi lên giường. Hô hấp nóng bỏng gian nguy của anh phả vào lô má tôi. “Huỳnh Bảo Nhi, em đã đồng ý với tôi rằng đã không nói chuyện đó ra bên phía ngoài mà” “Bây giờ tôi ân hận hận rồi, tôi sẽ không bỏ qua mang lại Nguyễn Mỹ nữa. Cô ta đang giết nhỏ của tôi, tôi duy nhất định nên bắt cô ta thường mạng” “Huỳnh Bảo Nhi, buông tha cho cô ấy đi.” nhỏ ngươi nai lưng Thanh Vũ tối xuống, trầm giọng nói với tôi. Tôi mỉm cười lạnh một tiếng, sử dụng sức đẩy khung người Trần Thanh Vũ ra, nói với giọng mỉa mai: “Anh có tư cách gì ra lệnh cho tôi?” “Nguyễn Mỹ đẩy tôi ra giữa đường, suýt chút nữa tôi đã bị đụng chết. Tuy vậy cũng may mạng của mình lớn, chỉ tất cả mỗi người con chết thôi. Hiện thời tôi sẽ không còn bỏ qua mang lại cô ta đâu, những người đợi bị quy định trừng trị đi.” “Em mong mỏi thế nào new bỏ qua đến Nguyễn Mỹ?” è cổ Thanh Vũ đứng lên, khuôn mặt u ám khiến tôi độc nhất thời không thể nhìn thấy được rõ được vẻ khía cạnh của anh. Tôi cần sử dụng sức cắm môi, lòng mắt lóe lên một tia hận nhìn chăm chăm Trần Thanh Vũ. Bỏ lỡ cho Nguyễn Mỹ? vì sao tôi nên bỏ qua mang đến Nguyễn Mỹ chứ? nai lưng Thanh Vũ… anh nghĩ tôi là người giỏi đến cố gắng sao? Nguyễn Mỹ vẫn giết người con của tôi, bây chừ anh lại ý muốn tôi bỏ qua mất cho Nguyễn Mỹ. “Trừ phi anh chết.” Tôi hất cằm lên, ánh nhìn lạnh như bởi nhìn vào mặt nai lưng Thanh Vũ rồi nói. “Em yêu… đứa bé nhỏ kia do vậy sao?” è Thanh Vũ trầm các giọng nói với tôi. Âm thanh của anh có theo chút cô đơn, tôi ko muốn phân tích xem vì sao anh lại thủ thỉ với giọng điệu cô đơn như vậy. Hiện giờ tôi chỉ bao gồm một cân nhắc là đề xuất giết Nguyễn Mỹ, phải trả thù cho bé của tôi. “Cút đi, tôi không thích nhìn thấy anh nữa” Tôi nghiêng đầu qua, thay thật chặt loại chăn trong tay. Bao gồm lẽ ánh mắt của trằn Thanh Vũ vẫn hiện lên vẻ nhức khổ, cơ mà tôi không chú ý thấy. Không khí từ từ trở yêu cầu lạnh hơn. Ngay vào tầm tôi nhận định rằng Trần Thanh Vũ đã loại bỏ thì một thiết bị lạnh như băng đặt vào vào tay tôi. Trên đỉnh đầu, âm thanh thản tĩnh của nai lưng Thanh Vũ vang lên. “Cứ đâm nó vào tim tôi, giả dụ như… em hoàn toàn có thể hết tức giận thì xin em hãy bỏ qua mất cho Nguyễn Mỹ lần này.” Tôi sốt ruột nhìn è cổ Thanh Vũ… Sau đó, tôi cất tiếng cười thật to, cười khôn cùng lớn, nước đôi mắt trong hốc mắt cũng ko nhịn được cơ mà chảy ra. Làm lơ cho Nguyễn Mỹ… è Thanh V… đây đó là câu vấn đáp của anh sao? thì ra anh lại yêu Nguyễn Mỹ cho như vậy? sau khi cười xong, tôi sờ khóe mắt của mình, nhìn về cặp đôi mắt sâu thăm thẳm kia của trằn Thanh Vũ, mỉm cười nói: “Đáng nhớ tiếc là tôi không thích bỏ qua mang đến Nguyễn Mỹ, trong đôi mắt tôi, mạng của anh không trân quý một đồng như thế nào cả.” khung người Trần Thanh Vũ căng cứng, góc nhìn sâu thẳm quan sát tôi một dịp lâu rồi kế tiếp mới kéo lê cả khung người cao khủng đi về phía cửa, dần dần dần mất tích trước đôi mắt tôi. Chú ý bóng sườn lưng cô độc tách đi của nai lưng Thanh Vũ, khí lực khắp cơ thể tôi hình như bị rút hết ngay chớp nhoáng vậy. Tôi nằm trên giường, khẽ thở ra một hơi, nhìn chằm chằm vào vùng bụng cân đối của mình, trong tim dậy lên một xúc cảm vô cùng tức giận. Nguyễn Mỹ… Nguyễn Mỹ… Tôi chưa lúc nào nghĩ đến sẽ sở hữu được một ngày như vậy, vẫn hận một người thiếu nữ nhiều như vậy, hận đến hơn cả muốn uống hết tất cả máu thịt của cô ý ta, lột sạch mát da của cô ấy ta ra mang lại chó gặm. “Huỳnh Bảo Nhi, đứa bé không còn nữa, cô rất tuyệt vọng đúng không?” sau khi Trần Thanh Vũ rời ra khỏi tầm một giờ thì Nguyễn Mỹ mang đến phòng bệnh của tôi. Cô ta đắc ý nhìn tôi ở trên chóng bệnh, cười vô cùng độc ác.

Xem thêm: Cần Giúp 1280 Lắp Pin Không Lên Kẹp Nguồn Lên, Nokia 1280 Lắp Pin Không Lên Kẹp Nguồn Lên

Tôi ngước mắt lên, thờ ơ nhìn Nguyễn Mỹ, nỗ lực hết mức độ để khống chế thù hận của bản thân. “Ai bảo cô hy vọng giành trằn Thanh Vũ cùng với tôi, tôi đã nói rồi, tôi sẽ khiến cho cô bị tiêu diệt không được tử tế mà. Đây chỉ mới là bước đầu thôi, cô thật sự khiến tôi rất thuyệt vọng đấy, rứa mà phiên bản thân cô lại chẳng sao cả. Tuy nhiên đứa bé xíu kia đã chết rồi, chỉ là hình như Trần Thanh Vũ lưỡng lự rằng đứa bé xíu kia… thật ra là của anh ấy đúng không?” Đột nhiên vẻ mặt Nguyễn Mỹ kinh sợ của Nguyễn Mỹ gần kề lại sát tôi, nói mọi lời tàn độc với tôi. Thì ra Nguyễn Mỹ biết rõ đứa trẻ con trong bụng tôi là của trần Thanh Vũ? Tôi chũm chặt chăn, thờ ơ nhìn khuôn khía cạnh méo mó của Nguyễn Mỹ. Người thiếu nữ này thật hệt như ác ma vậy, sự ganh tị chỉ càng khiến một phụ nữ trở phải xấu xí hơn thôi, cơ mà Nguyễn Mỹ chính là loại bạn này. “Người đàn bà không biết xấu hổ như cô, dám gợi cảm Trần Thanh Vũ nhằm anh ấy lên nệm với cô. Cứ nhận định rằng mang thai nhỏ của nai lưng Thanh Vũ thì anh ấy đã thích cô sao? Cô quan sát xem, mặc dù tôi có tạo sự loại chuyện thế này thì bạn mà nai lưng Thanh Vũ yêu sâu đậm vẫn là tôi, cô chỉ hệt như một trò mỉm cười của thiên hạ thôi.” Nguyễn Mỹ đưa tay ra, cụ lấy cắn tôi rồi cười vô cùng điên cuồng. Tôi chú ý Nguyễn Mỹ vẫn trang điểm lung linh trước mắt, cô ta y hệt như ma quỷ vậy, đùng một cái tôi mỉm cười nhẹ một tiếng. “Nguyễn Mỹ, cô cảm thấy cô đã chiến thắng rồi sao?” Khuôn mặt vốn tràn đầy niềm vui của Nguyễn Mỹ bỗng nhiên chốc cứng lại. Cô ta cần sử dụng cặp mắt đáng yêu kia tàn khốc trợn mắt nhìn tôi rồi nói: “Cô ý muốn nói gì?” “Cô cảm thấy mình đã thắng rồi sao?” Tôi chậm rãi từ trên chóng ngồi dậy. địa điểm bụng dưới của tôi vẫn còn chút nhức đớn, sảy thai khiến tổn yêu mến cho khung người rất những nhưng hiện nay tôi cũng ko quan tâm, xúc cảm đau âm ỉ trong bụng y hệt như đang nhắc nhở tôi rằng người phụ nữ tên Nguyễn Mỹ trước đôi mắt đã tạo ra sự những chuyện gì đối với tôi. Tôi bước từ trên giường xuống đất, từng bước một trở về phía Nguyễn Mỹ. Phía dưới lại dần dần thấm ra máu, tôi nghĩ vệt thương vốn đã có được khâu lại, gồm lẽ bây chừ đã bị nứt toạc ra một lần tiếp nữa rồi? mặc dù tôi vẫn luôn giữ vẻ khía cạnh mỉm cười mang lại gần Nguyễn Mỹ. Nguyễn Mỹ bị dáng vẻ này của mình dọa sợ, cô ta không nhịn được hét to lớn một tiếng về phía tôi: “Huỳnh Bảo Nhi, cô ý muốn làm gì?” “Sợ sao? thiệt sự để cho tôi bất ngờ đấy, cô mà cũng có thể có một ngày biết sợ sao?” Tôi thấy Nguyễn Mỹ hét chói tai, cười cợt lạnh một giờ đồng hồ rồi chuyển tay ra dùng sức nắm lấy cằm của Nguyễn Mỹ. Tôi nhìn chằm chằm vào khuôn mặt của Nguyễn Mỹ, trong tâm địa dâng lên một nỗi ngán ghét. Trường hợp như tôi tiêu diệt cả khuôn mặt kiêu kỳ đó của Nguyễn Mỹ thì gồm phải cô ta vẫn phát điên hay không? “Cô dám động vào tôi thì trần Thanh Vũ sẽ không bỏ qua mang lại cô đâu.” Nguyễn Mỹ uy hiếp tôi nói. Tôi vừa nghe vậy thì chỉ cười cợt nhẹ một tiếng, bên trên mặt lòi ra vẻ lạnh lẽo lùng. “Vậy sao? sẽ không bỏ qua cho tôi sao? Nguyễn Mỹ, cô nghe mang đến rõ đây, trước kia cô là ác mộng của tôi, nhưng tính từ lúc bây giờ, tôi sẽ trở nên ác mộng của cô. Tôi sẽ để cho cô mỗi buổi tối đều trải qua vào run sợ. Cô lưu ý đến cái gì thì tôi sẽ chiếm lấy loại đó, để cho cô nếm thử vị sống không bởi chết” Đây là vì Nguyễn Mỹ thiếu hụt nợ con của tôi, tôi nhất định phải để Nguyễn Mỹ trả lại. “Chúng ta thuộc xem xem, tôi sẽ khiến cô không mỉm cười nổi nữa” Nguyễn Mỹ cười lạnh một tiếng, sử dụng sức đẩy cơ thể tôi ra rồi chớp nhoáng rời khỏi. Tôi trào phúng quan sát bóng sườn lưng Nguyễn Mỹ tránh khỏi, cúi đầu xuống nhìn vết tiết trên sàn nhà. Tôi còn có thể cảm thừa nhận được rõ ràng loại cảm giác buồn bã tận tim gan lúc đứa nhỏ xíu rời khỏi khung người tôi. Đau tận tim gan? Tôi bịt mặt thư thả ngồi xổm người xuống đất, nước đôi mắt tràn tràn ngập khuôn khía cạnh nhưng trong lòng càng trở nên cứng rắn hơn. “Minh Quang, thật xin lỗi. Em chỉ sợ tôi đã phụ lòng anh.” Tôi sinh sống ở cơ sở y tế một tháng, è cổ Thanh Vũ và Nguyễn Mỹ không còn đến quấy rầy tôi. Tôi kiện Nguyễn Mỹ ra tòa mà lại mà bởi vì người đơn vị cô ta, thậm chí còn tồn tại cả nai lưng Thanh Vũ đồng loạt giúp cô ta thoát ra khỏi sự truy nã cứu trọng trách của pháp luật, nên bọn họ chỉ bồi thường tiền một chút ít là xong. Mặc dù tôi siêu không cam lòng nhưng lại tôi biết đây chính là hiện thực. Bọn họ gần như là người có quyền thế, mà tôi thì không có gì cả. Nguyễn Mỹ là một ngôi sao sáng sáng tầm kích thước quốc tế, có không ít người hâm mộ. Hồ hết người mến mộ trên mạng tê vẫn luôn luôn dùng từ ngữ vô cùng nghiêm nhặt để đả kích tôi, nói tôi vày ghen ty cùng với Nguyễn Mỹ yêu cầu mới nạm ý bày mưu hãm sợ cô ta. Ngày tôi xuất hiện, tôi cùng Lê Minh Quang cùng ngồi trong phòng nạp năng lượng để nạp năng lượng cơm. Tôi buông đũa vào tay xuống, đưa ra quyết định nói ra dự tính của chính bản thân mình với Lê Minh Quang. Vốn dĩ tôi muốn ban đầu lại cùng với Lê Minh Quang, mong mỏi trở thành một tín đồ vợ thông thường như bao tín đồ khác, không quan tâm đến Trần Thanh Vũ cũng không để ý đến Nguyễn Mỹ nữa. Nhưng mà tôi ko tranh đua với người khác không có nghĩa là người ta cũng trở nên bỏ qua mang đến tôi. Nếu như Nguyễn Mỹ đã để ý đến Trần Thanh Vũ bởi vậy thì… tôi sẽ cướp Trần Thanh Vũ đi, nhằm cô ta đau khổ. “Tại sao buộc phải nói hầu như lời này?” Lê Minh quang đãng nghe vậy thì khẽ cau mày, anh ấy buông đũa trong tay xuống, êm ả dịu dàng nói cùng với tôi. Tôi liếm môi, rũ đôi mắt xuống nói: “Em không phương pháp nào quên đi đứa con đã chết của mình được.” Không cách nào quên đi mọt thù này được. Tôi đã lâm vào tình thế vực sâu ko lối thoát. Tôi đã từng ảo tưởng vào thời tự khắc đứa trẻ con ra đời, nhưng mà mà tất cả những lắp thêm này rất nhiều bị Nguyễn Mỹ phá hủy. Nguyễn Mỹ duy nhất định nên chịu trách nhiệm, nhất định đề xuất trả lại mạng cho nhỏ tôi.