TPO - “Thế là chị ơi, rụng nhành hoa gạo…”, rất nhiều câu thơ như giảm cứa, như tiếng khóc tắc nghẹn chỗ đáy đôi mắt của người thiếu phụ năm nào viết khuyến mãi chị gái, ngờ đâu lại thành nỗi ám ảnh suốt cuộc sống bà.
*

Nhà thơ Đoàn Thị Tảo (trái) với chị gái Đoàn Lê

“Cái bóng” của Đoàn Lê

Công bằng mà nói, fan ta biết không ít đến Đoàn Thị Tảo là qua bài thơ “Cho một ngày sinh”. Bài bác thơ chị viết năm trăng tròn tuổi để khuyến mãi ngay chị Đoàn Lê của mình, khi chị gái sinh đứa con đầu lòng, được Trọng Đài phổ nhạc.

Bạn đang xem: Thế là chị ấy rụng bông hoa gạo

Khi biến hóa lời bài hát “Chị tôi”, câu sản phẩm hai nhạc sĩ chỉ có đổi một trường đoản cú là: Rụng bông gạo đỏ thành Rụng cành hoa gạo để cho dễ hát trong phim “Người Hà Nội”, được chiếu quãng 1995.

Tuy nhiên, bài bác thơ “Cho một ngày chị sinh”, sau nhì mươi năm ra đời, bắt đầu được hàngtriệu người vn biết mang lại và ở trong lòng qua giọng hát đầy biểu cảm của ca sĩ Mỹ Linh. Chỉ gồm điều, bất ngờ những câu thơ ấy lại ám hình ảnh và theo đuổi Đoàn Thị Tảo trong cuộc sống thường ngày lẻ bóng của mình suốt cả cuộc đời:

"Vấn vương với tua tơ trờiTình riêng bỏ chợ, tình người đa đoan”

Chính mẫu vận vào mình ấy mà số đông sự dang dở, lỡ làng đã làm nên một Đoàn Thị Tảo vừa nặng nề trĩu, vừa đa đoan, vừa sắc sảo lại nhạy cảm cảm tới mức một lời nói vu vơ cũng đủ khiến chị buồn. Và, cũng chắc hẳn rằng vì vậy nhưng Đoàn Thị Tảo luôn luôn luôn dằn lặt vặt với chính mình:

“Mải vui nhằm lỡ chuyến đòNgần ngơ trách bến, oán thù bờ, giận sông”

Đoàn Thị Tảo ra đời trong một gia đình khá giả và gia giáo sinh sống Hải Phòng.

“Bố tôi có tác dụng nghề bốc thuốc búi tóc tó. Người mẹ thờ phật” - bà Tảo kể.

Gia đình ấy bao gồm tới 12 tín đồ con, dẫu vậy chị Tảo bảo rằng, chị cùng với chị Đoàn Lê là cùng chung ý nhất. Tức thì từ nhỏ, hai bà mẹ đã là 1 trong những cặp, đi đâu cũng đều có chị, bao gồm em.

Chị Tảo nói, chị tuổi Dậu, sinh năm1945, lại đẻ thời gian nửa đêm cần phải ôm ấp nhiều thứ: “như bé gà mái xòe song cánh và có hết hơi ấm phủ lên ổ trứng của mình chờ bình minh”.

Dường như, người lũ bà này xuất hiện là để cưu mang người khác, là để chờ đợi, nhằm dằn vặt, khổ đau.

17 tuổi, chị gái Đoàn Lê rời làng mạc quê, quăng quật tuổi thơ đầy ắp các kỷ niệm bỏ trên chốn thành phố phồn hoa tra cứu sự nghiệp. Tiễn chị ra tận đầu làng,em dắt cái xe đạp, giỏ treo sinh hoạt ghi đông đựng đầy hoa bưởi. Đường xóc, hoa rơi lả tả, em nhặt từng bông bưởi rơi, mang về giấu vào góc buồng để nhỡ ra trên con đường đi kiếm kiếm sự nghiệp đầy rắc rối và cảm giác ấy, chẳng may chị thua trận trở về thì tất cả cái nhằm hai bà bầu chơi với nhau.

“Chị mải điChân theo đam mêĐường mù sương- xa títEm vềNhặt bông bưởi rơi cẩn trọng xếp vào một trong những gócĐể khi bi quan hai người mẹ cùng chơi”

*

17 tuổi, chị Đoàn Lê lao vào cuộc hôn nhân đầu tiên với tương đối nhiều những mộng tưởng. Chịcó phụ nữ đầu lòng khi 18 tuổikhi vẫn sẽ học lớp sảnh khấu - điện hình ảnh khóa đầu tiên. Mẫu gánh nặng nề này mà bạn phải share không ai khác, lại chính là em gái Đoàn Thị Tảo.

Sinh con được 15 ngày, Đoàn Lê gửi con gái cho em nuôi nhằm đi theo đoàn làm cho phim. “Nuôi trẻ nhỏ dại mà lại là nuôi cỗ thì vất vả là chuyện đương nhiên. Nhưng mà thời đó khổ lắm, không được đầy đủ đủ thứ, đường cũng chẳng tất cả chứ chớ nói sữa” - chị Tảo ghi nhớ lại.

Rồi thì cả nhị đứa phụ nữ chị Đoàn Lê lúc bé đều một tay chị Tảo nuôi. Cuộc hôn nhân đầu của chị Đoàn Lê rã vỡ. Chị bồng nhì đứa con thoát ra khỏi nhà với nhị bàn tay trắng. điểm tựa của chị cũng lại là bạn em gái của mình.

Sau này, chị Lê đi cách nữa, lấy chồng cũng chẳng dư dật gì. “Tôi thường bắt buộc về bên xin đá quý của bà bầu đem chào bán để “cứu trợ” mang đến chị ấy” - chị Tảo kể. Vày vậy, mới có fan nói, thực tế Đoàn Thị Tảo vừa là mẹ, vừa là chị của Đoàn Lê thì đúng hơn.

Hết chăm nuôi con cháu lại cho nuôi mẹ. Năm 1982, lúc đang có tác dụng ở Phòng kỹ thuật của Sở Giao thông vận tải đường bộ Hải Phòng, Đoàn Thị Tảo cần xin nghỉ ngơi nghỉ nhà âu yếm mẹ già bé nằm liệt giường. Chị đã không còn 13 năm tuổi xuân của mình để chăm lo cho mẹ.

Đến khi người mẹ mất, chị lại sang nghỉ ngơi với phụ nữ Đoàn Lê 10 năm nhằm trông nom những cháu cố kỉnh chị. Chừng ấy năm, ngoảnh đi ngoảnh lại, Đoàn Thị Tảo bắt đầu giật mình thừa nhận ra:

“Quỹ đời tiêu ngay sát hếtChút thời gian còn loay hoay tổng kếtThừa: mồ hôi nước mắtThiếu: niềm hạnh phúc nụ cười”

Và cho đến bây giờ, em Tảo vẫn luôn là người chăm nom mọi vấn đề trong gia đình thay chị Lê. Vày chị biết rằng, Đoàn Lê là fan đam mê nghệ thuật nên dường như Đoàn Thị Tảo hình thành để bù đắp đều phần còn thiếu hụt và luôn luôn là “cái bóng” của chị gái mình.

Cái nết na, nét nhẹ dàng, tần tảo của chị khiến cho người đời ngưỡng mộ, tuy thế nó cũng đó là nạn nhân của sự việc giả dối, suy tính của người đời.

Hình như, trong cuộc sống của chị luôn luôn hiển hiện nay sự giằng xé giữa tình duyên và nặng gánh trách nhiệm. Chính vì sự vương vấn, nhỡ nhàng ấy làm cho sự long đong, lân đận trong cuộc sống của tín đồ con gái.

“…Tình tín đồ đa đoan”

Cho một ngày chị sinh

Thế là chị ơiRụng bông gạo đỏÔ hay, trời không nín gió cho một ngày chị sinhNgày chị sinh trời mang lại làm thơCho nết bi đát vui tứ mùa trăn trởCho có tác dụng một câu hát cổĐể người lý lơiVấn vương với tua tơ trờiTình riêng bỏ chợ tình bạn đa đoan.

Giống như bao nhiêu fan khác, Đoàn Thị Tảo cũng đổ thừa đến số phận, chuyện kia chẳng không nên chút nào. Chẳng sẽ nói mỗi bé người đều sở hữu số đấy thôi. Thượng đế sinh ra con người, ngài mới có quyền đưa ra quyết định từng số phận.

Cái thời son trẻ làm cho công nhân trên công trường, chị từng còn lại dấu chân khắp đông đảo miền đất nước. Chị từng yêu, yêu đến cạn huyết trong tim, từng mấy bận suýt chết do yêu, cầm mà tay trắng vẫn hoàn tay trắng.

Có lần, nói về hạnh phúc riêng biệt tư, chị Tảo bảo bản thân là fan sinh ra để dành cho gia đình, ấy vậy mà mái ấm gia đình riêng thì lại không dành cho chị.

“Cái bi kịch lớn nhất cuộc đời tôi là tôi yêu một người bọn ông lớn tuổi đã bao gồm gia đình” - chị nói. Đó là quảng thời gian đầy niềm hạnh phúc - đau khổ như chị sẽ gửi vào phần đông vần thơ đắng chát:

“Cái tín đồ tôi hotline là chồngChẳng qua chút nghĩa đèo bòng mà lại thôi”.

Xem thêm: Những Chuyện Lạ Kỳ Nhất Năm Ở Việt Nam, Ly Kỳ Hiện Tượng 'Đầu Thai' Ở Việt Nam

Hay:

“Niềm vui thì béNỗi bi thương mênh môngChán ông chồng ra biển chào bán hàngBán bao nhiêu cát dã tràng cũng mua”

Nhưng rồi, sinh hoạt lứa tuổi nào cũng vậy, tình yêu nào thì cũng thế; hạnh phúc, đau khổ, giận hơn, ganh tuông…

***

Có một người bầy bà yêu một người bọn ông đào hoa đã có vợ. Tuy nhiên ông từ trần đã 5 năm, tuy vậy cứ từng khi làm việc gì tương quan tới ông là bà lại giận bầm gan tím ruột: “Vì sao khi đó ông ta lại có thể mỉm cười với một người phụ nữ khác?”, “Vì sao ông ta bao gồm thời lại yêu thương người đàn bà tê được cơ chứ?”.

Đến ngày sang chiêu tập cho ông, bà giấu nhẹm con cái của bà cả (vì hại họ sẽ chuyển ông về quê để cạnh chiêu mộ bà cả), download một mảnh đất xây tuyển mộ cho ông, nhằm một chỗ kề bên cho mình. Sau đó, nói với những con bà cả: “Nếu để bố ở đây, trong tương lai sẽ phất lộc đếnba đời”.

Nhưng rồi, ngang trái thay. Một hôm ra chiêu tập ông, bà thấy tín đồ ta để liền kề lân cận là mộ một người đàn bà xưa tê từng là đào hát. Tấm hình ảnh trên bia chiêu tập thời còn trẻ đẹp đến mê hồn. Bà dâng hương cho ông, thắp cả mang lại “người sản phẩm xóm” của fan yêu.

Tối ở mê, bà thấy ông sang nhà cô đào hát chơi. Họ nhìn nhau đắm đuối. Bà bắt buộc nào chịu đựng nổi. Bà gào thét. Bà đay nghiến ông khi nói lại câu chuyện này với cô phụ nữ của chồng và người vk cả.

Đó là Truyện ngắn “Người hàng xóm của tía tôi” nhưng mà chị viết về cơn ghen của người bầy bà, nhưng cũng có thể là về chính phiên bản thân chị.

Ôi, ganh đến như vậy thì hoán vị Thư cũng chỉ với hạng bọn em. Mà lại rồi yêu là vậy, ganh là vậy, nhưng mà đứng trước mộ chàng chị vẫn:

“Gấp lại bài bác thơTrên mộ anh em đốtCâu chữ này,Là nước đôi mắt tự trái tim,Xuyên qua hầm mộ, Vào ở kề bên.Người yêu thương ơi!Hóa thân về trời, lưu giữ đợi!“Chị tôi bây giờ”

Mấy chục năm trời phiêu bạt, vinh quang những mà đắng cay cũng không ít, chị Đoàn Lê lại quay về với fan em gái Đoàn Thị Tảo. Hai mẹ sống cùng nhau ở một nhà biệt thự mà chị Tảo call là chốn thiền sinh hoạt chân núi vùng Vân tô (Đồ Sơn, Hải Phòng), đầy mùi hương hoa bưởi.

“Chị tôi bây giờ” cơ mà chị Tảo viết gồm có câu thật bi thương về thân phận chị mình và mình, cũng như bài thơ “Cho một ngày chị sinh”. Chị Tảo viết “Chị tôi bây giờ” cũng là tự vận về nỗi cô đơn ở đông đảo câu kết:

“Lên rừng rừng lắm gaiXuống bể, bể sóng phệ Cả tin các lận đậnTrừ dần mà lại vẫn sai”

Đoàn Thị Tảo thương người chị hồng nhan bạc đãi mệnh, nhưng lại cũng là thương chính mình lúc thắc thỏm: bao gồm ai đi tìm kiếm tôi? Rồi chị lại tựa vào phần đông ký ức của tuổi thơ hai mẹ để sống.

Chị Tảochơi với phần đông kỷ niệm, nuối tiếc những bông hoa bưởi tín đồ chị đánh rơi trên đường mấp mô xa xôi. Và mang lại nay, hai bà bầu vẫn cùng chơi với những nhành hoa bưởi nhặt về từ bỏ ngày nào khi đã bước sang tuổi nước ngoài lục tuần.

Nhưng rồi, ở đâu đó trong sâu thẳm trung tâm hồn mình, Đoàn Thị Tảo vẫn nắm giấu nỗi cô đơn, vẫn cầu ao, cho dù là viển vông (như chị từ bỏ nhận) mà lại ngay từ đầu đến chân chị Đoàn Lê cũng không chia sẻ được:

“Tôi cô lẻ tẻ hành tinhThế gian vượt đúng 1 mình tôi thôiƯớc gì cũng có một ngườiCũng cô đơn cũng ngậm ngùi giống tôiCái bi thiết đem té làm đôiNửa cho bên ấy, nửa tôi nhằm dành”.

Và rồi bây giờ ấy, cuộc đời người đàn bà năng lực vẫn là “Tình riêng quăng quật chợ/ Tình người, nhiều đoan”.

So với chị Đoàn Lê thi Đoàn Thị Tảo không danh tiếng và nhiều tài bằng. Đoàn Lê vừa viết văn, làm thơ, sáng tác kịch bản, đạo diễn phim với hội hoạ. Tuy nhiên, cho dù chỉ theo một nghiệp thơ, tuy nhiên về độ mẫn cảm và sắc sảo thì Đoàn Lê tài giỏi kia chắn chắn gì đã sánh bởi cô em Đoàn Thị Tảo.

Có một điểm bình thường nhất, ngoài ra số phận sẽ gắn nhì người đàn bà đa đoan - hai bà bầu ấy - vào nhau.

Bài viết liên quan